Mới đây, Bộ Chính trị vừa có một nghị quyết về phát triển thành phố HCM đến năm 2020, theo đó, Thành phố được trao cơ chế đặc thù để phát triển với những quyền tự chủ, có tính độc lập tương đối.
Hàng năm, cán bộ nghiên cứu phải lên kế hoạch nghiên cứu cho phòng mình; trên cơ sở kế hoạch nghiên cứu của mỗi phòng, lãnh đạo Viện chọn lọc những vấn đề khả thi, thực tế và mang tính thời sự nhất để lên kế hoạch nghiên cứu chung cho Viện. Đứng trước yêu cầu là các vấn đề nghiên cứu phải mang tính hệ thống; kết quả nghiên cứu phải được ứng dụng cao để giải quyết các đòi hỏi thực tiễn của thành phố trong quá trình phát triển kinh tế – xã hội (cụ thể hơn là các chỉ tiêu phát triển kinh tế – xã hội của thành phố), tôi xin đóng góp một vài ý kiến trong việc hình thành các ý tưởng nghiên cứu.
Sài Gòn-một thành phố hiện đại, năng động, một “vùng đất hứa”, một trung tâm kinh tế thương mại lớn. Song Sài Gòn còn là vùng đất với hơn 300 năm lịch sử, một đô thị hơn 300 tuổi với nhiều giá trị văn hóa cần phải được gìn giữ và bảo tồn. Thế nhưng hiện nay, nhiều di tích cổ xưa của Sài Gòn đang bị “phá hủy” trong quá trình đô thị hóa. Nhiều nét tính cách, nhiều thói quen, tập tục tốt đẹp của người Sài Gòn xưa ít nhiều đã bị mai một. Vậy thì chúng ta cần phải làm gì để gìn giữ, bảo vệ nó. Chúng tôi xin trích đăng nội dung phỏng vấn với TS. Nguyễn Thị Hậu được thực hiện gần đây bởi phóng viên Minh Nga, Đài Tiếng nói nhân dân TPHCM.
Tọa đàm khoa học mang nội dung “Công nghệ với việc khai thác và quản lý thông tin thư viện – Trường hợp Viện Nghiên cứu Phát triển TP.HCM” do Anh Lê Trúc Phương – Phó Giám đốc Trung tâm WTO báo cáo, được tổ chức sáng ngày 11 tháng 12 năm 2012, tại Hội trường A - 149 Pasteur, P6, Q.3, Tp. HCM – Viện Nghiên cứu Phát triển Thành phố Hồ Chí Minh.